NHỮNG MẨU CHUYỆN HÀI HƯỚC VỀ GIÀY

1. Ai đã mang giày của tôi?


        Bob vừa đi ngang qua một cửa hàng chuyên bán giày tây. Hôm nay là ngày ra mắt sản phẩm, anh để ý thấy một đôi giày màu nâu bóng lưỡng. Anh ưng bụng từ khi chúng vừa được trưng bày trên kệ nhưng ngặt nỗi chú chó Luto đang bị bệnh nên anh đành gác lại chuyện mua giày sang tháng sau để chữa bệnh cho Luto.


        Hàng ngày đi ngang qua cửa hàng, anh đều liếc mắt vào xem đôi giày ấy có còn nằm ở trên kệ nữa không hay là bị người khác mua rồi. Người chủ cửa hàng thắc mắc “Quái lạ, hắn ta muốn mua giày thì cứ việc vào xem rồi mua sao phải lấp lấp ló ló như kẻ trộm vậy?”. Một vài lần sau, chủ cửa hàng vừa mở cửa để mời khách vào thì thấy Bob bị giật mình, chân vội bước đi nhanh hơn suýt thì té ngã. Anh ta đâm ra nghi ngờ “Chắc hắn muốn trộm giày rồi chứ sao cứ thậm thụt rồi lại cuống cuồng đi suýt bị té ngã khi thấy mình. Mình sẽ cảnh giác hắn ta hơn.”


        Ngày thứ 28 hàng tháng Bob nhận được lương, anh đã có tiền để mua đôi giày tây ấy. Vừa cầm tiền đến cửa hàng lòng Bob vui sướng đến độ Luto tuột dây chạy đi lung tung khắp nơi trong cửa hàng mà anh không hề hay biết. Bob biết đích thị chỗ để đôi giày mình yêu thích nhưng anh vẫn giả vờ đi lòng vòng ngắm nghía như một vị khách mới tới lần đầu. Chủ cửa hàng thấy Bob vừa bước vào cửa hàng liền cầm sẵn tấm bảng “Đã bán” treo lên đôi giày Bob hay ngắm nhìn trước đó rồi lãng đi như không biết gì.


        Bob dừng lại trước kệ để đôi giày tây nhưng không thấy đâu cả. Anh hoảng hốt thốt lên “Ai đã mang giày của tôi?” Các nhân viên ngạc nhiên chạy lại chỗ Bob “Quý khách gặp vấn đề gì ạ?”. Bob chỉ tay vào chiếc kệ và hét lên “Ai đã mang giày của tôi? Tôi đã canh nó từ ngày vừa lên kệ đến hôm nay vẫn còn. Tại sao khi tôi vừa đến thì nó đã biến mất rồi? Ai mang nó hãy trả cho tôi đi.” Cả nhân viên và một vài vị khách khác đều không hiểu Bob đang nói đôi giày nào. Chủ cửa hàng lúc này chạy đến và cũng thốt lên “Ai đã mang giày của tôi?”. Vẫn chưa ai hiểu chuyện gì đang xảy ra thì cả Bob và anh chủ cửa hàng đã cuống cuồng vừa đi tìm miệng vừa nói “Ai đã mang giày của tôi?”. Một lúc sau, chú chó Luto chạy đến thả một chiếc giày xuống chân Bob. Lúc này chủ cửa hàng và cả Bob mới vỡ òa thì ra Luto đã mang nó.


2. Tôi không sợ độ cao


        Jessica sở hữu hàng chục đôi giày cao gót đủ các loại. Đôi giày cao nhất của cô ấy là giày cao gót 11cm. Jessica có để ý anh chàng Robert học cùng lớp. Hôm ấy là bữa tiệc dạ hội của trường, tất nhiên Jessica không thể để chiều cao khiêm tốn của mình làm mất đi vẻ đẹp tự tin trước mặt Robert được. Cô đã chọn đôi giày cao gót cao nhất để mặc với chiếc váy dạ hội.


        Bữa tiệc diễn ra suôn sẻ cho đến khi Robert bước đến trước mặt Jessica, mời cô nhảy một điệu nhảy. Trong lúc nhảy Robert trò chuyện với Jessica và có một lời đề nghị đi leo núi. Robert hỏi “Em có sợ độ cao không?”, Jessica đáp lời “Em không sợ độ cao, anh đã thấy giày của em chưa?”.